Câu chuyện xúc động về người lái taxi và tấm bằng đại học

15/03/2019
Admin
0

Tôi chú ý tới bức ảnh đặt trong buồng lái chiếc taxi tôi đi trong một buổi chiều nóng nực cuối tháng Sáu. Nó chụp một người mặc áo cử nhân trong lễ tốt nghiệp, người đó ôm tấm bằng, mỉm cười hãnh diện, có lẽ đó là con trai người lái xe.

Cảm hứng từ lễ tốt nghiệp
Qua tấm vách ngăn kính bụi bặm hiệu Plexiglas, tôi không nhìn thật rõ người lái xe, thế nên tôi nghiêng người, trỏ vào tấm ảnh.
“Chúc mừng anh”, tôi nói. “Là con trai anh hả?”
“Không”, anh đáp, “tôi đấy”.
Tôi cảm thấy có cái gì vương vướng nơi cổ họng. Nhưng dường như anh chẳng tỏ ra bối rối hay có vẻ buồn chút nào, vậy sao tôi lại thấy thế nhỉ? Giờ thì tôi đã có thể quan sát anh kỹ hơn: một người trung niên gốc Trung Đông.
Bức ảnh là một thông điệp: Tôi không chỉ là một lái xe taxi lặng lẽ. Tôi đã tới trường. Và giờ tôi được đào tạo. Bức ảnh ở ngay phía dưới tấm ảnh bằng lái của anh nên tôi có thể nhìn ngay ra mối liên hệ mà không cần hỏi. Tấm ảnh cũng là lời nhắc nhở, tôi hình dung như thế, với chính bản thân người lái xe: Anh là một người nào đó. Anh đã được giáo dục. Anh đến đất nước này và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để cuộc sống gia đình mình tốt đẹp hơn.
Thời điểm cuối của mùa tốt nghiệp đã tới. Gần như suốt cả mùa xuân tôi đã thấy các tân cử nhân hãnh diện trong lễ phục tấp nập đi lại qua thành phố, cùng với đó là các bậc phụ huynh phấn chấn và đám em nhỏ tỏ vẻ thán phục. Một trong những điều tuyệt vời nhất của tháng Sáu chính là sự tôn vinh giáo dục và ghi nhận thời khắc quan trọng bậc nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta.

Giáo dục là một trong những vinh dự lớn nhất ở đời và đôi khi tôi quên mất mình đã được tận hưởng ơn huệ lớn lao đó. Đáng ra, tôi nên quỳ xuống để cảm ơn Chúa đã trao cho tôi những cơ hội này. Việc học hành của tôi - các thầy cô giáo của tôi - chính là những điều sẽ quyết định việc tôi thành tựu được gì trong đời như hiện tại.
Nếu bạn không thể ngẫm nghĩ lại cuộc đời đã qua và nhận thấy, đã có ít nhất vài người thầy tạo được cho bạn sự khác biệt trong cách nhìn nhận về thế giới và chính bản thân mình thì tôi ngạc nhiên đó. Tôi nhớ rõ các thầy cô giáo của tôi. Và tôi cũng nhớ rõ những điều mình đã học. Những ngày đó, khi tôi bước ra sân khấu, nhận bằng tốt nghiệp và lúc tung mũ cử nhân lên trời chính là những khoảnh khắc đã làm nên tôi.
Không có gì quý giá như sự học, không có gì đáng được tôn vinh hơn nó. Đó là điều mà người lái xe taxi đã nói. Đó là điều tôi cần tự nhủ với chính mình. Đó là những gì mà tháng Sáu nhắc nhở ta. Khi tôi trả tiền, người lái xe chợt hỏi.
“Anh có muốn xem các con trai tôi không?”
Anh mở ngăn kéo nhỏ trong buồng lái, kéo từ bên trong ra những tấm ảnh chụp 4 chàng thanh niên, tất cả đều mặc áo cử nhân, họ nở nụ cười hãnh diện quen thuộc và đều ôm những tấm bằng tốt nghiệp.
Tôi lắc lắc tay người lái taxi và nói, “Cảm ơn anh. Thật vinh dự được đi xe của anh”.

Viết bình luận của bạn:
0978880986